Tin mới
- Chiếc xe đạp cũ - Ngày ấy (thơ Khuất Bình Nguyên)
- Thông tin Seminar Chân dung Nguyễn Văn Vĩnh
- Mời dự thảo luận: Văn học nữ quyền (9/9/2010)
- Chu Hi với Nho học Đông Á
- Hội thảo "Người đọc và công chúng nghệ thuật đương đại" tháng 11/2010
- Hội thảo “Nghiên cứu và đào tạo khoa học xã hội và nhân văn ở Việt Nam: Thành tựu và kinh nghiệm”
- Tìm hiểu tang lễ Thiền sư trong "Thiền Uyển Tập Anh"
- 50 năm, 1 đạo sư và gần 20 dịch phẩm
| Dòng sông thành phố |
|
|
|
| Written by Đào Duy Hiệp |
| Monday, 25 January 2010 13:11 |
|
1. Dòng sông chảy qua thành phố như vết xước móng rồng lấy đà trước lúc bay lên Đến nay vẫn còn tấy đau Vết thương đã lặn vào tôi chảy trong tôi một thành phố Thành phố tuổi thơ tuổi trưởng thành tuổi biết yêu em và đau khổ Tôi yêu thành phố này xót xa thành phố… 2. Thành phố xót xa tôi biết rằng em biết Em biết rằng tôi biết Chúng ta cùng biết nhau rằng chúng ta biết Rằng hợp lệ cái điều không hợp lệ Và không hợp lệ cái điều hợp lệ Vết xước trong tim mỗi đứa nhưng em đã giáng sinh tôi… Tôi biết rằng em biết cái quyền năng em đã biết 3. “Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng…” Tôi đã nhẩm và biết rằng em hát “Người ra đi…” thềm nắng mắt em sai khiến giấc mơ tôi em đã biết Cho tôi trở lại cái ngày xưa chẳng thể bao giờ quay trở lại “Đêm mơ Hà Nội…” dáng em thanh thành phố cổ kinh thành Chiếc lá cuối cùng trên phố đã rời xa… buổi học cuối cùng cũng đã rời xa 4. “Có một dòng sông đã qua đời” hình như có người đã viết thế Có một âm thầm xoa lên vết xước mỗi ngày Tôi tinh khôi nhìn em trong mơ Em thanh tân cười với tôi ban mai mở cửa thành phố Những vụn sao tan tác vỡ vào đêm trên bầu trời nhung đen thăm thẳm Có thể đấy là nước mắt của xa xôi vũ trụ Có thể đấy là cái điều chúng ta biết rằng chúng ta đã biết… 5. Chảy ngang thành phố ban mai này Cho tôi đứng bên này sông hợp lệ để biết rằng em cũng đã biết Để biết rằng chúng ta đang biết Về vết xước… Hanoi, mùa đông 2009 |
| Last Updated on Friday, 29 January 2010 00:18 |




























